“Giáo” 教  là dạy bảo, truyền trao tri thức; “Dục” 育 là nuôi dưỡng, bồi đắp để con người lớn lên cả về trí tuệ lẫn tâm hồn. Giáo dục không chỉ dừng lại ở việc học chữ, mà còn là quá trình hình thành nhân cách, rèn luyện phẩm chất và khơi mở tiềm năng bên trong mỗi cá nhân. Từ truyền thống hiếu học ngàn đời của dân tộc đến yêu cầu hội nhập trong thời đại số hôm nay, việc học đã trở thành con đường rộng lớn dẫn con người đến tri thức, bản lĩnh và khát vọng vươn lên. Giáo dục vì thế không chỉ là hành trình tiếp nhận kiến thức, mà còn là hành trình hoàn thiện chính mình.

Giáo dục cần khởi nguồn từ những điều giản dị và gần gũi nhất, từ trong gia đình rồi mới lan tỏa ra xã hội. Bắt đầu từ việc người trẻ biết yêu thương cha mẹ, thấu hiểu nỗi vất vả và trân trọng từng hạt cơm, từng giọt mồ hôi lao động. Học cách quan tâm khi cha mẹ ốm đau trái gió trở trời, giáo dục cũng cần hướng đến tình bạn, tình thương giữa các học sinh, để không ai cảm thấy mặc cảm vì hoàn cảnh gia đình, dù giàu hay nghèo, không còn nạn bạo lực học đường, xây dựng “trường học hạnh phúc”. 

Một nền giáo dục cao quý không chỉ tập trung tạo ra những nhân tài hay chuyên gia xuất sắc như những cỗ máy hiện đại, mà thành công thực sự nằm ở việc trước tiên là nuôi dưỡng tạo ra thế hệ trẻ biết ứng xử văn minh, có lòng nhân ái, bao dung và vị tha. Hơn thế, giáo dục phải giúp thế hệ trẻ ghi nhớ lịch sử hào hùng của đất nước, hiểu về những thời kỳ gian khổ, biết một thời đao thương đã trãi qua của đất nước, biết thương quý quốc gia này đã mấy lần chia cắt non sông, biêt ơn hàng triệu người đã hy sinh và nằm im, hòa mình vào lòng đất mẹ để đổi lấy hòa bình mà ta sống hôm nay. Điều này thực sự quan trọng trong thời đại số vì giới trẻ tiêm nhiễm rất nhiều tư tưởng độc hại, nhiều anh hùng bàn phím ra đời, và ngày càng có nhiều sự vô cảm trong giới trẻ.

"Ham Chơi dẫn lối, đen tối cuộc đời!

Ham học dẫn đường, tương lai sáng lạng!"

Nguyễn Thanh EDU